Blog Radio 515: Cảm ơn người đã nói câu từ chối

Tác giả: Đang cập nhật!
Giọng đọc: Titi , Tuấn Anh
06-10-2017 22:00:000
Loading the player...

blogradio.vn - Ai đi qua thanh xuân mà chưa say đắm một người, em của những năm ấy yêu anh vô hạn, em của hôm nay dành hết tình yêu và thanh xuân còn lại để yêu người bên cạnh người yêu em.

***

Điều buồn nhất trong tình yêu đó là yêu một người nhưng không được đáp lại. Con gái thường có 1001 cách từ chối khác nhau, thật khéo léo để tránh làm người kia tổn thương. Thực ra con gái nghĩ gì sau những lời nói đó? Con trai cảm thấy thế nào sau khi bị từ chối? Mời các bạn cùng khám phá ngay trong bài viết sau đây:


6 kiểu từ chối siêu kinh điển của con gái khi không yêu

1. Anh rất tốt nhưng em rất tiếc


Phiên bản khác: Anh tốt quá, em không xứng với anh đâu!

Con gái nghĩ: Đây là kiểu từ chối khéo léo và phổ biến nhất. Con gái hay cho rằng kiểu từ chối này sẽ khiến con trai bớt đau đớn hơn nhưng thật ra nó cũng khiến các chàng trai cảm thấy ê chề.

Con trai nghĩ: “Tốt vậy sao không chịu quen. Mỗi lần nghe kiểu từ chối này mà mình đều cười trừ, biết ngay là khen để chuẩn bị phũ”.

2. Bọn mình là bạn/anh em sẽ vui hơn nhiều

Con gái nghĩ: Dù sao thì anh ta cũng tốt, hay chở mình đi chơi, đi ăn rồi lại chịu khó lắng nghe tâm sự của mình. Để mất một người bên cạnh như vậy cũng uổng. Thôi, cho vào dạng bạn thân/anh trai là tốt nhất.

Con trai nghĩ: Ghét nhất là tự nhiên mình đang yêu lại bảo thôi chuyển thành bạn thân hoặc làm anh trai. Còn cô ấy thì đi tăm tia người khác. Thường con trai yếu tim, "gà" thì đồng ý và nơm nớp hy vọng ngày gái thăng chức lên người yêu. Còn những "cáo già" thì biết thừa là gái đã cho làm dự phòng nên lui luôn.

3. Em cần thời gian để suy nghĩ kỹ hơn

Con gái nghĩ: Một kế hoãn binh để có thời gian đo lường, cầm lên đặt xuống đối với người con trai họ có ý một chút. Còn nếu không có chút tình cảm nào thì cũng không muốn từ chối thẳng, thêm một thời gian để người ta nghĩ mình cũng có suy xét.

Con trai nghĩ: Nghe câu này là biết luôn câu trả lời. Không cần hy vọng gì nữa. Còn gái đã yêu thì sẽ gật đầu cái rụp, còn không thì chưa sẵn sàng.

Blog Radio 515: Cảm ơn người đã nói câu từ chối
4. Em nghĩ bọn mình không hợp

Con gái nghĩ: Đây là lí do hay ho nhất để từ chối. Không hợp thì chịu chứ giờ biết sao?

Con trai nghĩ: “Một kiểu từ chối nghe cực chướng tai, vì cái định nghĩa hợp hay không hợp rất là mông lung. Không thích thì nói đại ra cho rồi”.

5. Em xin lỗi, hình như anh đã khác xưa


Con gái nghĩ: Một chiêu đổ thừa khá chuẩn. Thay vì đưa tội lỗi về mình thì đẩy sang cho đối phương. “Vì anh đã không còn giống như em tưởng tượng. Anh đã thay đổi nên giờ em vỡ mộng, không thể chấp nhận lời yêu được”.

Con trai nghĩ: Mình có khác trước tí gì đâu! Rõ ràng là do cô nàng tưởng tượng ra cả.

6. Em cho anh cơ hội, nhưng đợi khi sự nghiệp ổn định rồi mình tính tiếp

Con gái nghĩ: Một kiểu từ chối chứng tỏ sự trưởng thành, chín chắn và có suy nghĩ có cô nàng. Thường nhiều cô gái vẫn hay từ chối lấy cớ sự nghiệp chưa ổn định, việc học chưa xong để từ chối. Và lí do này cũng khá hợp lý mà vừa đẹp lòng đôi bên.

Con trai nghĩ: Thông thường nghe lí do như vậy nhiều anh sẽ hùng hục lao vào làm ăn, kiếm tiền, chứng tỏ bản thân để cô gái thấy được sự nghiệp ổn định của mình. Nhưng khi quay lại thì nàng đã tay trong tay với một tên khác, đôi khi chẳng có sự nghiệp gì.

Con gái có nhiều lý do để từ chối tình cảm, và có nhiều cách để từ chối. Đâu nhất thiết là cứ phải nói thẳng ra, hãy lựa chọn lý do từ chối khéo, đừng để cho con trai phải đau lòng hay tạo ra khó xử giữa hai người nhé!

Theo SKCĐ

Bạn thân mến! Câu từ chối dù có khéo léo đến đâu thì người nghe cũng không tránh khỏi cảm giác tổn thương. Nhưng thà đau một lần rồi thôi, còn hơn phải nhận một câu trả lời không rõ ràng, để rồi tiếp tục nuôi hy vọng mà không nhận được điều gì. Một câu từ chối văn minh và khéo léo là câu trả lời tốt nhất nếu như không thể đáp lại tình cảm của ai đó.

Thế nhưng có những câu từ chối không phải vì không yêu mà bởi vì những trở ngại cản lối hai người đến bên nhau. Có những mối quan hệ đã thân thiết trên mức tình bạn, chỉ thiếu một chút xíu để trở thành tình yêu nhưng người trong cuộc cũng không thể bước thêm một chút xíu đó để nắm lấy tay nhau. Buông tay để rồi nhớ nhung, tiếc nuối, bạn đã bao giờ rơi vào hoàn cảnh như vậy chưa? Tiếp theo mời bạn lắng nghe tâm sự của bạn Vũ Dinh:


Vì em đã không nắm lấy tay anh (Vũ Dinh)

Hôm nay em lại nhận nhầm người. Cũng cái dáng đó, cái xe máy, quần vải, áo sơ mi buông. Có lẽ anh đã vô tình đã khắc hình bóng mình vào trái tim em. Ngày trước khi chưa yêu ai đó, em nghĩ những cảm xúc mà người ta hay kể về tình yêu chả có thật, chỉ là hư ảo. Nhưng bây giờ, khi em biết nhớ ai đó, em biết trái tim mình đã rung động. Ngày em quyết định từ chối lời tỏ tình giản đơn của anh, em đã bắt mình phải lý trí. Giờ em nhận ra chính mình đang lừa dối trái tim mình. Ngày em từ chối anh cũng là lúc em sợ nhìn thấy khuôn mặt đầy thất vọng đó.

Blog Radio 515: Cảm ơn người đã nói câu từ chối

Khi viết những dòng này là những kỉ niệm lại ùa về. Nỗi nhớ, nỗi đau nhức nhối từng đêm khi em còn lại một mình lặng yên trong căn phòng. Em biết anh hiểu vì sao em từ chối. Anh vẫn lặng lẽ quan tâm em. Những lúc buồn em thường nhớ đến anh, muốn được anh an ủi. Nhưng mà em lấy tư cách gì. Một lần, hai lần,… có thể được. Nhưng không thể như thế mãi được. Em cần ngừng sự ích kỉ của mình lại. Em không muốn làm phiền anh nữa. Em đã không nắm lấy tay anh, thì cũng nên để anh đừng lưu luyến gì khi cầm tay người khác.

Anh – người đầu tiên mà em chấp nhận sự quan tâm trên mức tình bạn. Người luôn luôn nhắc em giữ ấm cho mùa đông, người mà chịu đựng được tính cố chấp và ngang bướng đó của em. Nhưng em không có đủ tự tin để cùng anh đi trên một con đường.

Anh vẫn lặng lẽ quan tâm em, nhưng mức độ thưa dần. Và đó là lúc em thấy mình hối hận. Tình yêu đó chưa kịp nở đã vỡ nát. Là em đã làm vỡ nó. Em lại lặng lẽ khóc một mình. Nhiều lúc tự hỏi anh có biết có một người con gái đang khóc vì nhớ anh không.

Bao nhiêu lần ngồi sau xe em muốn ôm anh thật chặt. Nhưng lại sợ mình không thể buông tay. Em luôn mạnh mẽ trong mọi việc nhưng chuyện tình cảm em thấy mình yếu đuối. Trái tim em sao mãi không thể xếp anh lại trong một góc nào đó.

Gặp được người chấp nhận con người mình và mình chấp nhận người ta không phải là dễ. Nhưng suy tính lại công việc của em là phải ổn định một chỗ, còn anh thì chắc chắn phải làm việc ở Hà Nội. Em đã đến tuổi phải yêu xác định rồi. Còn mấy năm nay nhanh lắm, có thể là ế cũng chưa chừng. Em hèn nhát như vậy. Cảm xúc của em như vậy. Vì có lẽ không quan tâm nhau sẽ dễ buông tay hơn.

Lắm lúc em đã bình yên trở lại để chấp nhận nhưng anh lại quan tâm để mặt hồ trong em gợn sóng. Em tự hỏi mình không biết đến bao giờ em mới buông tay nổi. Có lẽ chỉ đến khi em chấp nhận một người khác đủ lớn vượt qua cái bóng của anh. Khi viết ra những lời này sẽ giúp em bình tâm lại được. Nỗi nhớ và nỗi đau sẽ bớt cồn cào và âm ỉ. Ban ngày em vẫn vui tươi nhưng đêm xuống lại lặng lẽ cuộn mình lại.

Anh từng nói ghét nhất kiểu con gái không yêu được thì kêu làm anh trai. Em cũng không thích. Em muốn khi đối diện với anh lần tới. Em có thể dùng cảm xúc của một người dưng mỉm cười trò chuyện với anh mà không phải nặng lòng hay tiếc nuối gì cả. Có lẽ mùa đông năm nay sẽ rất lạnh vì không có ai nhắc em mặc ấm, đeo găng tay, không ngồi sau lưng ai đó để được bắt đút tay vào túi áo, được làm nũng khi đau, thấy vui vẻ khi anh mắng em hậu đậu. Em buông tay anh nhé. Để trái tim em không đau nữa.

Bạn thân mến! Không phải cái gì xuất phát từ trái tim cũng đến được trái tim. Có những người dù có trải qua bao nhiêu cuộc tình cũng không hết cô đơn bởi vì người duy nhất mà trái tim họ hướng về thì lại không yêu họ. Cuối cùng, sau tất cả, họ nhận ra chẳng thể ở bên người mà họ không yêu. Vậy nên họ chấp nhận yêu đơn phương, mặc cho trái tim đau khổ. Tiếp theo, mời bạn lắng nghe tâm sự:

Tình yêu bị từ chối (Trần Thị Phương Trinh)

Khi tôi ngồi viết những dòng chữ này chính là lúc tôi vừa nếm trải qua cái cảm giác cô đơn và trống trải nhất. Khi mà tình yêu trong tôi chẳng thể có câu trả lời cho riêng tôi. Có thể nó không được hoàn mỹ như tình yêu của ai đó nhưng liệu có ai đó dám bảo rằng một tình yêu bị từ chối thì nó không phải là một tình yêu thực sự ?

Bề ngoài, tôi đã tự khoác lên mình một cái vỏ ốc mạnh mẽ nên tôi chẳng thể đứng trước những người bạn tốt của tôi mà chấp nhận rằng mình là một kẻ thất bại trong tình yêu. Có lẽ cũng không ai nhận ra rằng tôi là một kẻ thất bại trong tình trường, đơn giản vì xung quanh tôi luôn là những gã con trai. Tôi đã tự mình trải qua những mối tình khá đơn giản với những gã con trai đó. Nhưng tôi muôn đời vẫn là một kẻ thất bại vì tôi chẳng bao giờ nhận được tình yêu từ phía người tôi yêu. Tôi chỉ có thể tự dỗ ngọt mình bằng những cuộc tình vô nghĩa với những người yêu tôi.

Tôi nhận lời đến với họ rồi cũng tự mình kết thúc bởi vì một sự thật “người tôi yêu không phải là họ”. Rồi sau này, tôi không biết tôi có thể quên đi người tôi yêu để rồi lựa chọn cho tôi một người khác. Hay là phải trải qua tiếp những mối tình với người mà tôi vốn dĩ không yêu. Hoặc có thể sau này tôi phải lấy một người tôi không yêu về làm chồng rồi tự dỗ ngọt mình bằng mọi cách. Tôi chẳng biết sau này tôi là ai trong cuộc đời bé nhỏ này nữa. Tôi lại bắt đầu hoang mang vì đơn giản tôi là một kẻ thất bại, liệu rằng sau này, tôi có thể lựa chọn cuộc sống của mình không nhỉ?

Với tôi - Con đường tình yêu muôn đời vẫn thế...Chỉ có hai người cùng bước về phía trước. Dù bao dung hay cố gắng bao nhiêu thì trên con đường đó người thứ ba vốn không thể tồn tại dù chỉ là chiếc bóng. Đúng thôi, dù cứng rắn bao nhiêu và bao dung bao nhiêu thì con tim ai đó vẫn như một mảnh kính dễ vỡ.

Blog Radio 515: Cảm ơn người đã nói câu từ chối

Nỗi đau – Tôi cam chịu. Tình yêu – Tôi chôn kín

Một con đường vốn không thể đi sao vẫn cứ ngoan cố đi để cho đau lòng.

Có lẽ ai đó cũng từng suy nghĩ như tôi đúng không? Thế nhưng tôi vẫn quyết định đi trên con đường đầy chông gai, đầy nước mắt đó.

Phải đi chứ!

Phải đi để biết phía sau hạnh phúc còn có nỗi đau.

Phải đi để biết phía sau nụ cười còn có nước mắt.

Phải đi để biết phía sau sự hiện diện của một người còn có sự ra đi.

Có thể tôi và người ta như đang đi dưới mưa vậy. Nên nói “chia tay” thôi để có thể nhờ vào một bờ vai khác mà khô ráo về nhà. Hạnh phúc không phải cứ ôm khư khư thì nó là của mình. Tôi từng hiểu như thế đấy, hiểu rõ là đằng khác nhưng sao cũng quá xót xa nhỉ! Không phải tôi chưa từng cố gắng đâu...

Có đó!

Cố gắng để biết mình đã bại.

Mong mỏi để biết mình quá ngốc .

Chờ đợi để biết mình dư thừa.

Mỉm cười mà nghe tim mình đau....

Khi yêu ai, chúng ta đều tự chọn cho mình một phương cách khác nhau trong tình yêu. Và yêu đơn phương – cách mà tôi đã chọn. Ngốc nghếch lắm ngay trong mắt mọi người, vô nghĩa lắm cho cách nhìn của ai đó. Và bây giờ, tôi đang cảm thông và chia sẽ hết tất cả. Cảm thông để khi biết rằng mình không quan trọng. Chia sẽ để rồi biết được rằng lời nói những ngày qua chỉ là gió.

Tôi đã lựa chọn không cùng anh bước trên một con đường vì tôi thấy trên con đường đó đã có một người con gái khác thuộc về anh. Tôi đã nói tôi sẽ không thể đến với anh vì tôi biết tôi không phải là cô gái mà số phận xếp đặt cho anh. Tôi có thật sự cao thượng như vậy không? Tôi không biết nữa, từ bỏ anh, điều đó làm tôi đau... đau nhiều lắm.

Nếu như anh hướng về phía bầu trời, khao khát một đôi cánh thì tôi sẽ buông tay để anh bay vút lên. Đôi cánh của anh không nên ở lại một nơi nào đó nhìn thời gian trôi qua. Tôi chấp nhận ra đi thinh lặng và bình yên để anh có tất cả. Đành mất anh...đành mãi mãi lìa xa anh!

© Trần Thị Phương Trinh – blogradio.vn

Bạn thân mến! Đôi khi một lời từ chối lại chưa hẳn là điều gì đó tồi tệ. Có những người lại cảm ơn người đã nói câu từ chối để họ có cơ hội có một tình yêu trọn vẹn hơn, hạnh phúc hơn. Tiếp theo chương trình, mời bạn lắng nghe bài viết:

Cảm ơn người đã nói câu từ chối (Tác giả Ẩn danh)

Hôm nay, tình cờ em nghe lại bài hát Em gái mưa, chuyện về một cô gái yêu đơn phương anh thầy giáo qua lần thực tập của thầy ấy, tự nhiên em lại nhớ tới chính mình, nhớ em của những năm tháng ấy.

Cũng đã từng, em đã từng rung động trước anh. Em và các bạn gọi anh là thầy vì anh công tác tại trường nơi em học, anh làm việc ở văn phòng sau đại học vì thế em không vô tình gặp anh trên giảng đường mà là em gặp anh vào mùa hè năm ấy, khi em và anh khoác lên người màu áo xanh tình nguyện, khi chúng ta đang độ thanh xuân và khao khát hiến dâng sức trẻ để xây dựng nông thôn mới. Em, anh, và các bạn tham gia chiến dịch mùa hè xanh, và đó là cơ hội để em được gặp anh, chàng trai năm ấy em từng rung động.

Em nhớ về những năm tháng ấy, ở độ tuổi đẹp nhất cuộc đời em biết thế nào là yêu một người, cảm ơn những ngày tháng yêu đơn phương anh, cho em biết vì một người mà phấn đấu mỗi ngày, cho em biết cảm giác tim đập nhanh khi vô tình gặp anh trong trường, và cuối cùng cảm ơn những tháng ngày ấy, đã cho em biết thế nào là đau khi biết anh chỉ thương em như là em gái.

Giờ đây, anh cũng đã có bạn gái và em cũng đã tìm được hạnh phúc của mình. Ai đi qua thanh xuân mà chưa say đắm một người, em của những năm ấy yêu anh vô hạn, em của hôm nay dành hết tình yêu và thanh xuân còn lại để yêu người bên cạnh người yêu em.

Blog Radio 515: Cảm ơn người đã nói câu từ chối

Em của ngày xưa, lấy hết can đảm đế nói với anh em thích anh, rồi lấy hết can đảm để nhận lời từ chối, em không khóc trước mặt anh, chỉ là đau đến vô tận rồi từng đêm nước mắt lăn dài. Cả ngày ấy và đến những ngày sau, chưa bao giờ em hối hận vì đã thương anh, cũng chưa bao giờ em hối hận vì đã dũng cảm nói ra cảm xúc của mình, ít ra em có câu trả lời, và cảm ơn anh vì đã từ chối.

Vì em đã gặp được anh ấy, người cùng em chia sẻ những vui buồn, hạnh phúc, khó khăn, người luôn mắng em khi em sai lầm và cùng em khắc phục, người biết bao dung và lo lắng cho em, cũng có lúc anh ấy vì công việc nên cách xa em gần nghìn km, nhưng cũng sẽ bay về trong những dịp quan trọng của cuộc đời em, người cho em biết thế nào là phải chiến thắng bản thân, người dạy em mạnh mẽ ngay trong hành động và cả tâm hồn, người kiên nhẫn đợi em trưởng thành...

Thanh xuân ngắn lắm, nên em chẳng thể nào hoài phí nó nữa đâu anh ạ. Em sẽ thật hạnh phúc bên cạnh người yêu em, anh nhé.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Thật may mắn khi cô gái đã tìm thấy một nửa thật sự của mình chứ không phải trải qua cảm giác khổ đau, dai dẳng của tình yêu đơn phương. Bạn thân mến! Thời đi học, có lẽ bạn cũng từng gắn bó với những số báo Hoa học trò. Trong số đó, có một bài thơ rất hay của tác giả Hoàng Anh Tú về việc tỏ tình và bị từ chối. Mời bạn cùng lắng nghe nhé!

Blog Radio 515: Cảm ơn người đã nói câu từ chối

Tự dỗ (Hoàng Anh Tú)

Cũng may người chẳng nói ừ
Với lời ngỏ, viết trong thư hôm nào
Đi qua cái thuở mày – tao
Một hôm chợt lớn để nhau ta – mình


Cái tuổi cỏ hồn nhiên xanh
Cũng may đã chẳng thót thành mùa rêu
Hôm ấy ta trót viết liều
Bức thư xoen xoét lời yêu thương người
Cũng may người vờ để rơi
Người chưa đọc
Để nụ cười trong veo
Cũng may cơn gió qua vèo
Lá thư chẳng đọng những điều không may

Ừ, mà nếu người ừ ngay
Chắc gì ta có được ngày mình – ta
Được một mình đi la cà
Được bâng khuâng với những tà áo xanh

Tuổi chẳng hồn nhiên tuổi mình
Câu thơ sẽ cứ chòng chành nghĩ suy
So đo từng cả bước đi
Nhắc mình luôn miệng phải vì người ta

Cảm ơn người đã làm ngơ
Để câu thơ đến tận giờ còn mong.

Bạn vừa lắng nghe một bài thơ rất trong trẻo về tình cảm tuổi học trò. Bạn nam trong bài thơ đã có một cách ứng xử rất tinh tế, đó là vờ để rơi lá thứ, vờ như mình không đọc để hai người vẫn có thể vô tư làm bạn, không phải khó xử khi chạm mặt nhau. Những cơn say nắng bất chợt rồi sẽ nhanh chóng qua đi như gió thoảng mây bay. Thế nhưng cách cư xử với nhau lại là thứ ghi dấu trong lòng nhau mãi mãi. Nếu như không thể đáp lại tình cảm của ai đó, bạn cũng hãy chọn cách từ chối thật khéo để không làm họ tổn thương. Còn nếu bạn không may là người bị từ chối tình cảm. Đừng buồn! Chỉ là một cơn say nắng thoáng qua và rồi nhất định bạn sẽ gặp được người dành cho mình.

Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hằng Nga

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top