Blog Radio 456: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Tác giả: Đang cập nhật!
Giọng đọc: Phương Dung
19-08-2016 22:00:0012
Loading the player...

Có một số người…
Nhất định chỉ là khách qua đường trong cuộc đời chúng ta.
Vậy nên…..
Đừng ép buộc bản thân níu kéo những thứ không thuộc về mình.
Và có một số người chỉ nên nhớ thương rồi để đấy ,bởi cuộc sống này đầy những mối duyên không nợ.
Rồi mọi sự sẽ lại an nhiên, phải không?

***

Bạn thân mến! Đức Phật từng nói: Với người không có duyên, dù bạn nói bao nhiêu lời cũng là thừa; còn như đã hữu duyên thì chỉ cần xuất hiện, bạn cũng có thể đánh thức mọi giác quan của họ. Có những người yêu nhau say đắm, thề nguyện sẽ bên nhau trọn đời nhưng cuối cùng vẫn rời xa nhau, phải chăng vì họ chưa đủ duyên nợ? Trong số Blog Radio của tuần này, mời bạn cùng lắng nghe những dòng cảm nhận, chiêm nghiệm của các thính giả chương trình về hai từ “duyên phận”.

Cần bao nhiêu duyên nợ mới có thể bên nhau đến cuối đời? (Băng)

“Phật dạy rằng, kiếp trước phải ngoái đầu nhìn nhau thì kiếp này mới có cơ may hội ngộ”.


Em đã đọc được điều này ở đâu đó và em tin chắc rằng, kiếp trước chúng ta đã từng quay đầu nhìn nhau nên kiếp này mới có đủ duyên gặp lại. Giữa vô số người lướt qua mỗi ngày chúng ta đủ duyên để gặp nhau, nhưng còn nợ?

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Duyên nợ là thứ mà bản thân không thể nào kiểm soát được, vậy mà đã có lúc em cứ khăng khăng cho rằng, duyên là do trời định còn nợ tùy vào bản thân tự tạo. Vì suy nghĩ ngây thơ đó mà em đã từ bỏ mọi thứ để được ở cạnh anh. Em từ chối cơ hội được ở cùng gia đình, một thân một mình ở lại đây để được cùng anh hít thở chung một bầu trời, để gặp anh mỗi ngày, nhìn thấy anh cười, nghe anh nói, nghĩ đến anh mỗi ngày một chút…

Từng ngày trôi qua em cứ cố chấp nắm giữ và tạo dựng mối nhân duyên của chúng ta, bởi em tin đến cuối cùng em và anh có thể nắm tay nhau đi hết quãng đường đời, cùng nhau ngắm nhìn nhau già đi.

Blog Radio 456: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Nhưng giờ đây em cảm thấy sợ hãi, em sợ thứ tình yêu lâu năm nhưng không duyên nợ của chúng ta. Rồi sẽ đến lúc thứ tình yêu lặng lẽ này lấy hết tuổi thanh xuân của em, bỏ mặc em chơ vơ giữa những cô đơn.

Em biết phải làm gì với trái tim và lý trí của mình đây?

Có lúc em mong sao anh chỉ là người xa lạ như vô vàn người khác, không tồn tại trong cái gọi là duyên phận của cuộc đời em. Thì em đã chẳng phải lang thang giữa những nỗi buồn và chẳng bơ vơ giữa chồng chéo những nổi bất an.

Em mệt mỏi vì cứ phải loay hoay không biết nên tiếp tục hay từ bỏ. Nắm chặt hay buông lơi?

Giờ đây em quyết định buông tay...buông tay rời xa mãi mãi. Không phải đột nhiên em mạnh mẽ và quyết tâm đâu, chỉ là thời gian đã hết. Và vì em hiểu ra rằng vạn sự trên đời đều có nhân duyên, cố cưỡng cầu cũng không được.

Có một số người…
Nhất định chỉ là khách qua đường trong cuộc đời chúng ta.
Vậy nên…..
Đừng ép buộc bản thân níu kéo những thứ không thuộc về mình.
Và có một số người chỉ nên nhớ thương rồi để đấy ,bởi cuộc sống này đầy những mối duyên không nợ.
Rồi mọi sự sẽ lại an nhiên, phải không?

(Băng)

Hết duyên hết nợ ta thành người dưng (Miên)

Điều đau khổ nhất trong tình yêu đó là người mình yêu ở cạnh bên mà không thể chạm vào, muốn quan tâm mà không thể nào quan tâm được. Đó là khi ở gần bên nhau, mà tồn tại một vách ngăn khoảng cách, mà bản thân của mỗi người không có cách nào để có thể vượt qua.

Người ta vẫn bảo rằng mọi cuộc gặp gỡ trên đời đều mang một ý nghĩa nào đó và hai người yêu nhau cũng coi là có duyên, có nợ với nhau. Bởi trên cuộc sống này, vòng quay vẫn luôn vội vã, đã có bao nhiêu người cứ lướt qua nhau như bao kẻ lạ chẳng hề quen.


Duyên là gặp gỡ, nợ là yêu thương, đã yêu là sống những tháng ngày bên nhau trọn vẹn. Có giận hờn, có ghen tuông, có cãi vã nhưng sau tất cả là những lần mỗi người lắng lại để hiểu nhau hơn, để tìm lại nụ cười nơi nhau, để xóa tan đi những nỗi buồn không đáng có.

Blog Radio 456: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Yêu là trân trọng những khoảnh khắc ở bên nhau dù là dài hay ngắn ngủi, trân trọng người ở bên cạnh, trân trọng những điều mà mỗi người dành cho nhau, cùng nhau bỏ qua những điều vụn vặt, cùng nhau xây đắp niềm tin nơi nhau, đó là niềm vui, đó là hạnh phúc.

Tình yêu trao đi, ai mà chẳng mong được nhận lại, đã có bắt đầu ắt hẳn phải có kết thúc, có thể là kết thúc viên mãn nhưng cũng có thể là kết thúc khiến con tim của mỗi người nhức nhối những niềm đau. Nhưng khi một mối quan hệ kết thúc, thì chẳng có ai là người có lỗi cả, chỉ vì kiếp này đã hết duyên hết nợ với nhau, buông tay nhau là điều không thể nào tránh khỏi.

Đoạn đường đi cùng nhau chỉ đến đó, tạo dựng với nhau bao kỷ niệm cũng chỉ đến đó. Không phải không thể vì nhau mà cố gắng mà dù có cố gắng cũng không thể nào còn có con đường để quay lại. Không ai muốn ép buộc cảm xúc dù là của mình hay của người mình yêu, bởi không ai muốn sống bên cạnh một người mà chỉ mang đến cho nhau những nỗi đau và phiền muộn. Ai cũng có quyền đưa ra cho mình một sự chọn lựa.

Chọn lựa của người này có thể là không bao gồm cả người kia, ừ thì đau đấy, hụt hẫng đấy, nhưng chỉ có thể chấp nhận bởi đó là điều mà chính bản thân của chúng ta không thể nào làm cho nó thay đổi được. Duyên của cả hai chỉ đến đó, nợ cũng chỉ gắn kết hai con tim của nhau đến đó, cứ coi như cả hai chỉ là những người đồng hành với nhau trong một đoạn đường chung ngắn ngủi và rồi mỗi người phải tự bước tiếp con đường của mình mà thôi.

Giống như một bàn tay tự vỗ cũng không thể nào tạo thành tiếng, tình yêu vẫn luôn là chuyện của hai người. Có chia tay cũng đừng đổ lỗi, đừng oán trách, hãy coi như cả hai đã hết duyên, hết nợ với nhau trong cuộc đời này. Không có cách nào khác ngoài buông bỏ nhau thành những người dưng, những người dưng có chung với nhau một hồi ức.

(Miên)

Bạn vừa lắng nghe lá thư “Hết duyên hết nợ ta thành người dưng” được gửi đến từ bạn đọc Miên. Có lẽ nhiều người trong số chúng ta đã được nghe câu chuyện về lời Phật dạy trong tình yêu.

Blog Radio 456: Mình còn nợ nhau một duyên phận

"Có 1 chàng trai đau khổ vì người yêu bỏ đi lấy chồng. Anh ta đau khổ nên tìm lên chùa và hỏi một vị sư thầy.

- Tại sao Con yêu cô ấy nhiều như thế mà cô ấy vẫn đi lấy người khác?

Sư thầy mỉm cười và cho anh chàng xem một chiếc gương. Trong đó có hình ảnh một cô gái đẹp khỏa thân nằm chết bên đường.

Mọi người đi qua đều bỏ đi...

Chỉ có một anh chàng dừng lại nhưng cũng chỉ đắp cho cô gái ấy một cái áo rồi cũng bỏ đi.

Mãi sau có một chàng trai khác đến và đem xác cô gái đi chôn.

Sư thầy nhìn anh chàng và nói:

- Kiếp trước anh mới chỉ là người đắp áo cho cô ấy thôi. Còn người chồng cô ấy lấy bây giờ chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy,đó chính là chữ NỢ, anh chỉ có DUYÊN với người Con gái ấy thôi!"

Phật nói rằng, cuộc sống con người chỉ là một giai đoạn trong dòng chảy luân hồi. Kiếp này nối tiếp kiếp khác, thừa hưởng và kế thừa lẫn NỢ nhau. Con người gặp nhau là bởi chữ DUYÊN, sống và yêu nhau là bởi chữ NỢ .

Tiếp theo chương trình mời bạn lắng nghe lá thư…

Bởi vì mình còn nợ nhau một duyên phận (Thái Ngọc Phương Vy)

Hôm nay tự nhiên thấy trống rỗng đến độ chẳng buồn làm một chuyện gì để cho mình vui. Lâu lâu những cảm xúc vu vơ lạ thương vẫn đến làm em buồn như thế. Tìm đến một quán cafe thân thuộc trên con hẻm tấp nập của Sài Gòn, chọn một góc thật khuất để ngắm người dòng người qua lại.

Như mỗi lần, em lại gọi cho mình tách cà phê nóng không đường. Và rồi cũng như bao lần ngồi một mình ở chỗ này lại thấy nhớ anh, nhất là cái kiểu chau mày khó chịu khi em vẫn thường uống cà phê như vậy. Bất giác nhắm mắt lại, chút chua xót lại khiến em thấy đau rát, kỷ niệm từ đâu nhẫn tâm ùa về rõ ràng từng chút, từng chút một.

Nhiều người trách em vẫn còn yêu sao nhất mực không níu anh ở lại?

Còn thương sao không tỏ bày cho anh biết?

Em chỉ cười. Bởi cũng chỉ mình em biết rằng mình đã hết duyên cạn nợ. Hay phải chăng là chúng ta đã gặp nhau sai thời điểm. Em và anh khi bản thân ai cũng chất chồng tổn thương. Tim em đã đầy vết xước vì mối tình xưa cũ. Còn tay anh thì chai sạn vì quá nhiều lần nhặt nhạnh những mảnh xước của cuộc tình. Vậy nên mình đã quyết định đến để che chắn cho nhau, khâu vá cho nhau từng vết thương, sưởi ấm cho nhau qua những ngày giông gió.

Blog Radio 456: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Em lúc đó thương anh nhưng chưa nghĩ sẽ yêu anh đến tận cùng. Em chỉ đơn giản là một cô gái đã từng tổn thương, cần một chỗ dựa không đủ mở lòng để yêu. Còn anh lúc đó thương em, chọn đi bên cạnh em nhưng vẫn hiểu rằng sẽ đến thời điểm chúng ta cần dừng lại.

“Em sẽ bên anh, nắm chặt tay anh hoài như bây giờ phải không em?”

“Em sẽ”

“Nếu lỡ mai này em buông tay, thì sau đó mình đừng bao giờ gặp nữa em nhé!”

“Sao mình lại không thể gặp lại nhau?”

“Nếu mà gặp mặt thì có quay trở lại được không? Kết quả không thay đổi thì hà tất gặp nhau nữa làm gì?”

“...Vậy mình còn đi bên cạnh nhau đến bao lâu hả anh?”

“Đến hết nợ thì thôi, em à!”

Nhưng nếu đã là duyên phận thì ai có thể đoán biết trước được, nên đi được với nhau đến lúc này cũng là duyên. Để rồi sau đó, anh thôi nghĩ đến chuyện buông tay, em thì chỉ nghĩ về một mình anh trong những ngày hạnh phúc. Chúng mình cho nhau cơ hội, để lối cho hai ta một lần nữa chạm tay vào yêu thương.


Mặc cho ai có nói gì anh và em cũng sẽ an lòng bước đi. Không bận tâm liệu ai có thấu hiểu mình là gì của nhau trong mối quan hệ ấy. Em và anh sẽ cùng nhau xóa đi những vết hằn trên đôi tay của nhiều năm tháng trước. Cất thật kỹ những bình yên và hạnh phúc đã vun xới đủ đầy, chăm lo ngôi nhà này, quàng khăn cho nhau trong những gió lớn, mình làm tất cả vì nhau.

Nhưng chúng ta đủ trưởng thành để hiểu, mình cũng rất sợ vấn vương.

Sợ những yêu thương vụn nát chấp vá, khâu nối từng ngày.

Sợ những cảm xúc dư thừa đến độ người ta sẵn lòng thờ ơ, ngoảnh mặt.

Sợ những cái xô bồ của cuộc sống làm con người không bước qua nổi.

Sợ những lần cãi vã làm tim ta hoài nghi với lựa chọn.

Sợ đối mặt với tương lai của hai đứa mình khi cùng nhau đứng dưới một mái nhà.

Blog Radio 456: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Sợ khi ngày trôi về xưa cũ thì quay ở phía nào cũng chan chứa những nỗi đau mà anh hay em đều không thể chối bỏ. Ai cũng chọn lựa cho cảm xúc thiên về mình rất nhiều ích kỷ, nên chúng ta dừng lại, ngay cả khi chúng ta vẫn biết mình còn yêu đối phương thiết tha. Chỉ vì đến lúc cần đi thì người cũng phải đi, có giữ cũng là hoài công vô ích.

Bình yên tạm bợ này đâu đủ sức để chở che cho anh và em trong sóng dữ, nhất là khi chúng ta lại quá sợ đổi thay, quá sợ bước giữa bão gió mà trong hai ta không một ai muốn quay đầu lại phía sau. Em chỉ là một mong manh đã từng phải gánh chịu những tổn thương, những mệt nhọc lo toan. Nếu chúng ta không thể cùng nhau đi hết con đường này, thì hãy dừng lại và tìm cho mình những lối đi mới.

Nhưng anh này, đừng bao giờ tìm một người giống em để yêu nữa nhé!

Hãy bắt đầu với người nào đó hoàn toàn xa lạ, đừng bắt tim anh phải chịu thêm nữa những vết thương. Những yêu thương đã cũ hãy để nó trở về đúng nghĩa quá khứ anh nhé. Tương lai của anh là cả một chân trời mới, nơi ấy chẳng có em, chẳng có quá khứ và những vết xước. Để cho những duyên phận của chúng ta vào trong lọ ký ức. Bởi vì chúng ta còn mắc nợ nhau một duyên phận.

(Thái Ngọc Phương Vy)

Bạn vừa lắng nghe Blog Radio với những sẻ chia của các thính giả về chữ duyên nợ trong cuộc sống. Nếu bạn cũng có những tâm sự, sáng tác muốn gửi đến chương trình, mời bạn chia sẻ đến Blog Radio bằng cách truy cập vào website blogradio.vn, đăng nhập và gửi bài. Chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất blogradio.vn. Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại!

Giọng đọc: Phương Dung
Sản xuất chương trình: Hằng Nga

Đánh giá nội dung bài viết

Kết quả: 8.5/10 - (16 phiếu)

Phản hồi độc giả
Viết Bình Luận
23456GH
back to top