30-12-2016 22:00:00

“Hãy sống như thể ngày mai mình sẽ chết”. Phải rồi, nếu ngày mai phải chết, thì tôi còn sợ hãi điều gì? “Mình sẽ trở thành họa sĩ, sẽ lấy người mình yêu và sẽ sống thật hạnh phúc”. Tôi nói giữa hai dòng lệ tuôn chảy. Bên ngoài, những tia nắng cuối cùng của một ngày bắt đầu chết hẳn, nhưng từ sâu thẳm bên trong, tôi thấy mình dường như sống lại.

23-12-2016 22:00:00

Có những đêm lạnh lắm. Bật một bài hát buồn cũ kĩ, nhớ một người rất đỗi xa xăm. Thì ra, ai rồi cũng sẽ thành quá khứ của nhau. Ai rồi cũng sẽ ôm một nỗi buồn rớt trên những hạt tí tách. Mùa cứ nối mùa trôi. Người cứ nối người lướt qua. Hạnh phúc vốn dĩ là một hình thái cảm xúc quá đỗi mỏng manh. Vậy nên càng phải thật nâng niu trân trọng. Đời có mấy khi được bước đi cùng một ai đó đâu...

16-12-2016 22:00:00

Nếu tình yêu đã dẫn lối hai con người xa lạ tìm đến bên nhau thì chính nó cũng tiếp cho tôi sức mạnh để buông bỏ một tình yêu không hạnh phúc. Buông tay không có nghĩa là đã hết yêu mà thực ra nó chỉ chuyển hóa từ tình yêu lứa đôi thành một tình yêu rộng lớn hơn mà thôi. Tình yêu đó là lòng bao dung cho đối phương, niềm tin cho bản thân mình vào ngày mai và yêu cả những người thân bên cạnh. Suy cho cùng buông bỏ vẫn là yêu.

03-12-2016 00:15:00

Có đôi khi yêu thương đã ở bên em rất gần rồi vậy mà em cũng để tuột mất. Người thương em, em lại vô tình, người em thương lại vô tình với em. Người ta cứ luôn tự khiến bản thân mình đau khổ nhưng vẫn không nỡ buông tay phải không anh?

25-11-2016 22:00:00

Mùa đông, những người độc thân sẽ lại kêu gào vì thiếu một nửa ấm áp nên có, những kẻ yêu nhau sẽ quấn quýt hơn một chút và thầm cảm ơn những sự sắp xếp kỳ diệu của tạo hóa. Tôi, trở lại với sự cô đơn không cần than thở thêm lần nữa, không cần một ai lấp chỗ trống, cũng không cần phải yêu thêm. Buồn thế đủ rồi, với những người không thương mình nữa, thì cũng đừng cố nữa.. Sẽ ổn thôi..

18-11-2016 18:31:04

Là tôi cố chấp, chẳng thể quên đi hình bóng dịu dàng ấy. Là do con tim tôi tự làm đau chính bản thân mình. Tôi chọn trốn tránh tới một nơi thật xa, cắt đứt mọi liên hệ với người ta và ngay cả với bạn bè mình để cho mình biến mất hoàn toàn trên thế giới này. Tôi muốn quên hay là tôi hèn nhát không dám đối diện với bản thân mình. Nhưng còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình…

12-11-2016 00:15:00

Tình yêu là khi ta có đủ duyên và nợ. Tôi với em chỉ có duyên, không nợ nhau. Với em, tôi hiểu rằng tình cảm thời son trẻ có thể bồng bột bởi lẽ yêu là chuyện của tim. Thế nhưng, điều cuối cùng mà hai con người đọng lại và ghi dấu trong nhau không bao giờ là những nỗi đau, dối trá hay giành giật. Chúng ta chỉ có thể ghi dấu một phần ý nghĩa lên đời nhau bằng sự tử tế, cầu mong và thương mến.

28-10-2016 22:00:00

Tôi sợ cô đơn! Nhưng cô gái đó thích cà phê, lại thích ngồi ở một góc nhỏ trầm ngâm, tĩnh tại trong lòng Hà Nội. Đó không phải là quán cà phê sang trọng nhất, đẹp nhất nhưng là quán cà phê của thời gian, của năm tháng, của riêng em. Có lẽ cà phê chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là thứ thuộc về đám đông, ồn ào và vội vã. Càng một mình, cà phê càng ngon, càng đen, càng đắng, càng sâu. Và tôi gọi em là Cà phê! Cà phê của riêng tôi!

22-10-2016 00:15:00

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…

14-10-2016 22:00:00

Hãy mở lòng và rộng mở trái tim của mình ra một chút, chỉ cần một chút thôi là đủ rồi. 25 tuổi nếu bạn chưa có một mảnh tình vắt vai – không sao cả. 25 tuổi bạn bắt đầu một cuộc tình – không quá muộn đâu và thậm chí 25 tuổi bạn chưa nghĩ đến hoặc chưa có người yêu đó vẫn là điều bình thường. Có thể duyên chưa tới nên bạn đừng quá nóng vội bởi sự nóng vội sẽ khiến bạn sản sinh những suy nghĩ tiêu cực.

back to top