Bình yên như lòng mẹ
2015-03-10 01:00
Tác giả:
Thời tiết hôm nay thật đẹp, không khí trong lành với những cơn gió man mát khiến lòng người dường như se lại. Buổi chiều, những đám mây lơ lửng trôi như đi tìm những người bạn đồng hành của nó. Mùa xuân - mùa của yêu thương, của sự đoàn tụ nhưng cũng là lúc con phải xa mẹ, xa gia đình, rời xa tổ ấm thân quen đến nơi mà con đặt niềm tin, cũng giống như mẹ đã đặt niềm tin vào con thật nhiều...
Nhưng đúng là cuộc sống không hề đơn giản như con vẫn nghĩ, như con vẫn từng mơ. Những va vấp đầu đời khiến con dần nhận ra, cứ vô tư quá để rồi một lúc nào đó người nhận tổn thương chính là bản thân mình. Con đã quen với việc được bố mẹ bao bọc, con đã vô tư đến mức ngốc nghếch làm mọi thứ theo ý mình muốn, theo những gì con nghĩ. Nhưng mọi người không hề nghĩ vậy, họ cho rằng con đang thể hiện. Rồi những hiểu lầm, ghen ghét và không một ai muốn nghe con giải thích. Tại sao mọi chuyện ngoài sức chịu đựng lại liên tiếp đổ lên đầu con cùng một lúc như thế hả mẹ?

Đã có những lúc trái tim con tưởng như có gì đó bóp nghẹt khi nghe được đứa bạn kể cho con nghe về những điều mà mọi người nói không tốt về con. Con đã khóc thật nhiều. Con thấy sợ mọi thứ, giờ đây con hiểu cuộc sống bên cạnh mẹ bình yên và ấm áp biết bao - bởi ở đó có sự yêu thương và tấm lòng của mẹ. Con gọi điện về cho mẹ để mẹ có thể lắng nghe, có thể tâm sự với con nhưng khi nghe giọng nói ấm áp của mẹ, nghĩ đến một ngày lao động mệt mỏi của mẹ, con đã không dám khóc, không dám ca thán, con đã cố gắng mỉm cười thật tươi như con vẫn thế. Con không hiểu sao lúc đó mình đủ can đảm để nói rằng cuộc sống của con vẫn tốt, con đã cười thật tươi dù nước mắt con đang rơi. Con có đúng khi làm thế không mẹ?
Con luôn nhớ mẹ đã dặn con rằng: “Hãy cứng rắn lên con gái! Cuộc sống là của con, không ai có thể sống thay con. Dù bố mẹ có yêu con thế nào, cũng không thể lúc nào cũng ở bên con, quyết định thay con được. Trong chuyến hành trình đi tìm đích đến làm gì có ai thành công mà chưa từng một lần vấp ngã, điều đó dù làm con đau nhưng nó giúp con trưởng thành hơn. Hãy cứ khóc khi con muốn nhưng hãy đứng lên vững vàng nhé, bởi ở một nơi nào đó bố mẹ đang nhìn con mỉm cười”.
Vì thế, mẹ yên tâm dù có vấp ngã, dù ai đó vô tình hay cố ý làm tổn thương con, con sẽ không khóc. Con sẽ để dành nước mắt, khi về bên mẹ, con sẽ kể cho mẹ nghe những thành công con đã vì mẹ mà cố gắng.
Con muốn suốt đời được nằm dụi đầu vào lòng mẹ, nó ấm áp và mềm mại biết bao. Yêu mẹ bằng tất cả những gì con có.
- Phạm Thị Thảo
Để
những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của
Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn.
Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.
Ánh sáng của cuộc đời em là...?
Ánh sáng nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng cho em bởi những người em thương và thương em
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày


