12-04-2018 01:22:00

Cho đến một ngày tôi chợt nhận ra… Bố không lo bữa sáng cho tôi vì mới 5 giờ sáng, trong cái rét buốt đến tê tái của mùa đông miền Bắc bố đã phải ra đồng. Bố không đón tôi đi học về vào mỗi buổi chiều vì lúc này gánh rạ còn chưa phơi xong. Bố chẳng bao giờ chải đầu, tết tóc cho tôi vì sợ bàn tay chai sần, thô ráp sẽ làm đau con gái.

06-04-2018 01:10:00

Tôi có một đứa em trai, con của bố và dì, tôi không ghét dì, cũng không ghét em, nhưng cứ thấy họ nước mắt lại trực sẵn để trào ra, không hiểu vì sao? Đứa em không hiểu chuyện của người lớn, càng không biết nó là vết thương trong lòng tôi, chỉ là cứ hễ thấy tôi về nhà nó lại hét lên “Chị về, chị về’’. Tôi bối rối, lần nào cũng thế, luống cuống không biết nên ôm nó hay là đẩy nó ra.

04-04-2018 01:20:00

Khi tôi thả hồn mình ở một góc tầng ba, chỗ khu trọ tôi sinh sống thì đó cũng là lúc màn đêm buông xuống như phủ một lớp lụa mềm mại và nhẹ nhàng thả vào không gian, bao trùm một không gian bé nhỏ mà tôi đưa mắt theo nhìn. Sao cái cảm giác đó quen thuộc quá, như tái hiện về một nơi mà tôi vẫn thường hay nhung nhớ - đó chính là nhà của mình.

29-03-2018 01:10:00

Mẹ có biết không? Con từng nghĩ rằng tất cả tình yêu của mẹ dành cho con là điều tất nhiên bởi vì đó là nghĩa vụ, trách nhiệm và bổn phẩn của người làm mẹ. Nhưng trách nhiệm, bổn phận của mẹ có phải là hy sinh tất cả mọi thứ cho con đâu? Vì thế những năm tháng qua con luôn thờ ơ, hờ hững với mẹ. Con giận bản thân mình vì phải mất quá nhiều thời gian mới nhận ra được tình yêu của mẹ dành cho con nhiều như thế, bao la như thế.

28-03-2018 01:10:00

Ngày đó, cô không đủ can đảm để nhận sai của mình, cô đã nhắm mắt đưa chân bắt đầu một cuộc hôn nhân mới vì lòng kiêu hãnh, vì nỗi sợ, vì nỗi xấu hổ. Và cô từng nghĩ, biết đâu khi người chồng thứ hai lấy cô rồi anh ta sẽ thay đổi, nếu không yêu cô chắc anh ta đã không dùng nhiều thủ đoạn đến vậy? Cô sai, sai từ cuộc hôn nhân này đến cuộc hôn nhân khác.

22-03-2018 01:25:00

Trên vách tường lập lờ những mảng sáng tối không đều, tôi thấy dáng mẹ lụ khụ với góc mặt nghiêng nghiêng. Nhìn cái bóng khuôn mặt ấy, tôi cũng hình dung ra đôi mày chau lại đăm chiêu của mẹ, trên cái trán cao đã nhuốm nâu sậm, làm nền cho những nếp da xếp lên nhau bởi sự nhọc nhằn quanh năm.

17-03-2018 01:15:00

Chị và gia đình mình đã từng tưởng tượng và chuẩn bị rất kỹ cho cái ngày em sang Nhật rồi. Nhưng tại sao bây giờ vẫn hoang mang lắm. Bởi làm sao chị có thể tưởng tượng ra khi chị về nhà mà không có em bên cạnh, làm sao chị có thể tưởng tượng ra khi những ngày trọng đại lại không có em. Chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy cay cay nơi sống mũi.

14-03-2018 01:10:00

…Con yên tâm. Và rồi con vô tâm. Con đã bỏ mẹ ra ngoài những mối bạn tâm riêng của mình. Con đã chẳng còn gọi cho mẹ nữa. Giờ đây thế giới riêng của con thật quá nhỏ bé đến nỗi không thể có thêm một ngăn nữa mang tên mẹ. Nơi chốn thành phố rực rỡ ánh đèn này, không thiếu những thứ quyến rũ và đáng ao ước.

back to top
+