07-02-2017 01:17:00

Một con nhỏ cứng đầu như con, càng lớn càng bướng bỉnh và luôn muốn tự lập, hay phát cáu khi ba mẹ lo cho con như một đứa trẻ, có khi nào ba mẹ cảm thấy phiền phức khi có con không. Con luôn muốn ba mẹ hiểu con, luôn muốn ba mẹ chiều chuộng con, những lần con sai thì người làm hòa luôn là ba mẹ. Nhưng con đã sai khi không biết nhìn lại. Có khi nào con đã hiểu được ba mẹ.

01-02-2017 01:30:00

Hai tiếng vợ - chồng không đủ sức mạnh để anh bao dung với cô. Thật tâm anh có từng thương cô không? Hôn nhân sẽ có nhiều khó khăn và cô cần anh làm chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời mình. Vậy mà anh hoàn toàn không hiểu.

30-01-2017 01:25:00

Cuộc sống với nhịp độ nhanh quá khiến tôi từng lãng quên cả một khoảng trời tuổi thơ gắn liền với hoa cau, vườn trầu, với món quà của bà đi chợ về cho tôi, với những câu chuyện ông kể đã ướp hương cho giấc mơ của đứa trẻ con ngây thơ ngày xưa.

28-01-2017 01:35:00

Có lẽ trong con mắt trẻ thơ, ngày Tết thật là thú vị, ngày được chơi thỏa thích mà không ai mắng nhưng trong mắt mẹ và cả những bà mẹ “bần hàn thừ thuở hàn vi” thì ngày Tết vừa là cơ hội vừa là thách thức để các mẹ đem về cho gia đình mình cái Tết đong đầy nhất.

27-01-2017 01:30:00

Tôi vẫn ngồi sau lưng mẹ, bàn tay bé xíu cầm chặt cành hoa đào, mắt vui sướng ngắm nhìn những hạt mưa xuân như pha lê đọng lại trên vai áo mẹ, trên những nụ đào hồng phớt trên tay, lòng rạo rực đón chờ một mùa xuân nữa lại về.

25-01-2017 01:27:00

Lớn hơn một chút, ta hiểu tại sao khi những chùm quất còn xanh màu, mẹ đã đem gói hạt mùi cất kỹ trên ránh bếp từ mùa trước, đem gieo và chờ đợi. Để khi phất phơ những cánh đào hồng thì mấy luống mùi của mẹ cũng lặng lẽ nở hoa. Những khóm mùi có vị riêng và mùi riêng, cái mùi của thanh sạch, cái vị của thanh cao, cái hương của ngày Tết.

23-01-2017 01:25:00

Những miền ký ức như những chiếc bong bóng xà phòng, lung linh tuyệt đẹp nhưng khẽ động vào là tan. Nhưng vì đẹp nên tôi luôn lần tìm về những miền ký ức cũ, thông qua mọi giác quan, để gợi nhắc rằng mình cũng đã từng có thời thơ ấu như thế.

20-01-2017 01:07:00

Thời gian qua đi, con dần cứng cáp, mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn vì con biết chỉ có như thế con mới bảo vệ được mẹ và chính mình. Ra ngoài xã hội phức tạp, dù chai lì, kiên cường đến đâu cũng có những phút con cảm thấy mình thật yếu đuối, con nhớ bố, nhớ bố rất nhiều, bố ạ!

19-01-2017 01:27:00

Cách sau đó vài năm, nhà tôi chuyển lên thành phố. Ba mẹ tôi bận bịu với guồng quay của cuộc sống, công việc. Hương vị ngày Tết cũng chỉ là những thứ có sẵn, được mẹ mua vội ngoài chợ. Lại một mùa xuân nữa lại về. Cái không khí rạo rực này khiến tôi nhớ nội, nhớ những chiếc bánh và nụ cười móm mém của nội.

back to top