03-06-2017 01:20:00

Suốt một đời, ba mẹ tôi mùa nối mùa cứ cần mẫn làm ruộng. Dù nắng hay mưa, dù sáng sớm, trưa trật hay tối mò, trên cánh đồng mênh mông, ba mẹ vẫn bán mặt cho đất bán lưng cho trời, vui buồn trên từng mảnh ruộng. Nghĩ lại, tôi thấy thương ba mẹ biết nhường nào.

01-06-2017 01:30:00

Ước gì đừng phải lớn, nhọc nhằn chuyện áo cơm.” Mỗi khi gặp vất vả khó khăn hay chuyện buồn bực trong cuộc sống, chúng ta đều đã có lúc ước gì mình đừng phải lớn, giá mà cứ là trẻ con mãi có phải thích không? Vô ưu vô lo, đôi lúc nhớ lại những hồi ức đẹp thời thơ trẻ mà bất giác mỉm cười.

30-05-2017 01:10:00

Cơn mưa chợt về rả rích bên hiên nhà. Không biết giờ này mẹ đã ngủ chưa? Còn con gái mẹ đang trằn trọc mãi. Có lẽ nhiều mùa đông qua không có gió lạnh mẹ nhỉ! Cảm ơn cuộc đời đã cho con làm con gái của ba mẹ. Cảm ơn ba mẹ đã cho chị em con hiểu đúng nghĩa về hạnh phúc. Cảm ơn ba đã luôn cho con chỗ dựa vững chắc để giờ đây con cũng đang có chỗ dựa như vậy trong tương lai.

29-05-2017 01:25:00

Con à, nếu như có bất kỳ sự cố nào xảy ra, vượt ra cả ngoài sức chịu đựng của con, nếu có nỗi đau đớn nào con không thể đối mặt, ngay cả khi cả thế giới quay lưng lại với con thì hãy nhớ mẹ luôn ở đây, mở rộng vong tay đón con vào lòng mà nâng niu,bảo vệ vì đơn giản Mẹ là mẹ của con.

27-05-2017 01:15:00

Lại một đêm mưa kinh hoàng ập đến, tôi đau bụng quằn quại. Anh lại cõng tôi trên vai, chạy thật nhanh đến trạm y tế xã. Gục đầu vào vai anh, tôi bồn chồn nghĩ tới cái ngày anh cõng tôi chạy đi tìm mẹ trong đêm tối. Và tôi gục đi.

26-05-2017 01:20:00

Con chỉ ước được yên bình trong vòng tay của bố mẹ, được nghêu ngao trong khúc hát miền quê, được tắm mát tâm hồn bởi dòng nước mát của sông quê, được thả diều, bắt dế, hái xoài, ổi, mận trong góc vườn của người hàng xóm, được đắm mình trong những đêm trăng với chị Hằng Nga trên cung Quản Hằng với tiếng sao vi vu trong màn sương bàng bạc. Đúng như người xưa dạy chẳng nơi nào tốt bằng nhà của mình.

24-05-2017 01:05:00

Những khi bất chợt thấy những cây gòn ở đất Sài Gòn tấp nập này, lòng tôi lại chênh chao mơ về một màu trắng thân thuộc. Màu trắng của hoa khiến tôi chờ đợi mùa gòn chín, màu trắng của ruột gòn khiến tôi chờ đợi được ngồi tách bông với ngoại, nhớ cảm giác mềm mại, nhẹ hẫng ở đôi tay, nhớ mấy chiếc gối, nhớ ngoại… tóc ngoại những ngày đó cũng bạc trắng như bông.

23-05-2017 01:18:00

Mẹ của con, dù đau đến đâu cũng không hề rơi nước mắt nhưng khi con bệnh một mình xa nhà, con đau vì dị ứng thuốc, con khóc khi không biết làm gì khác ngoài gọi điện cho mẹ thì nước mắt mẹ lại rơi, con nhớ mãi câu mẹ xót ruột nói: “Bây giờ, mẹ ra đó ngay nhé?” - câu nói đó làm một đứa đang một mình đau đớn giữa phố xá ồn ào như con òa lên khóc nức nở. Mẹ ạ, con ước mẹ cũng hãy một lần nói rằng mẹ thấy đau khi mẹ thực sự đau.

21-05-2017 01:30:00

Con vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh đó. Đến bây giờ con vẫn không dám tin đó là sự thật. Ngày bố ra đi, chúng con và mẹ khóc hết nước mắt. Mẹ hôm nào cũng đứng trước bàn thờ bố mà khóc khiến con cũng không cầm được nước mắt bố có biết không? Bố ra đi để lại bao nhiêu lo toan, gánh nặng cho mẹ.

back to top