10-05-2018 01:20:00

Mẹ ạ, con nhất định sẽ không bao giờ quên ánh mắt sáng rực rỡ hết thảy vui mừng ấy của mẹ. Vì con học được bài học trưởng thành với ý nghĩa đầu tiên của nó – nghĩa là sống một cuộc đời, không phải chỉ để cho mình mà còn để cho những người mình yêu thương và trân trọng được an tâm và hạnh phúc. Và mẹ biết không, con vẫn đang đi, để viết tròn tương lai của mình và hi vọng của mẹ, mẹ yêu.

06-05-2018 01:20:00

Cuộc sống ngoài đây tuy rằng vẫn có niềm vui với bạn bè nhưng đôi lúc con lặng trong suy nghĩ về cuộc sống bộn bề. Cuộc sống ngoài đây có những lúc đi tình nguyện tràn đầy sức trẻ nhưng đôi lúc ốm đau nằm một mình con lại nhớ đôi tay đã xuất hiện những nếp nhăn của mẹ. Cuộc sống ngoài đây có những lúc vui quên tháng ngày con lại vô tình quên rằng có bố mẹ chờ mong mình về…

04-05-2018 01:10:00

Bỗng nhiên tôi quay quắt nhớ ngày xưa. Tôi thấy thèm cái vị chua bình dị của bần, mặn mà của muối, nhớ cái thuở xưng tao gọi mày, nhớ cái sắc tím của bông lục bình, cái man mát của sông quê,… Cứ thế kí ức tràn về trong tôi. Giữa cái nhịp ồn ào xe cộ, cái khói bụi cuộc đời. Mỗi chúng ta sẽ có cho riêng mình, một dòng sông tuổi thơ cảm thấy bình yên, nơi tâm hồn mãi nhớ.

03-05-2018 01:10:00

Cuộc gọi của con chỉ vỏn vẹn câu: "Mẹ ơi, chiều nay con về, chắc tầm 6h gì đó”, rồi im lặng nghe tiếng mẹ cười rạng rỡ giữa trời chiều ngày hôm ấy. Con đã thấy mẹ đứng ở trước sân nhà, mắt mẹ nhìn chờ trông, mẹ cười. Con đã thấy mâm cơm hình như đã nguội lâu rồi nhưng vẫn ngát mùi yêu thương cùng nhớ mong.

30-04-2018 01:30:00

Vào hè, anh em chúng tôi được nghỉ học đúng vào dịp mùa gặt. Cánh đồng khô dần, chỉ còn trơ ra những gốc rạ. Đó là nơi lý tưởng để chúng tôi thả diều hay chơi đá bóng bằng những quả bưởi xanh để héo. Đôi khi lại rong ruổi khắp đồng tìm vũng nước dồn bắt cá nướng ăn.

20-04-2018 01:10:00

Tôi nhớ lại tuổi thơ mình, những món đồ mỗi lần mẹ đi xa về, biết đâu nó cũng từ hoàn cảnh như thế mà ra? Những người mẹ cứ vậy đứng lên chống đỡ mọi giông bão cuộc đời để con thơ có được điều tốt đẹp nhất. Mải miết lội ngược dòng số phận, bươn chải, hy sinh trong âm thầm đến nỗi một ngày nhìn lại, không thể nhớ được rằng mình đã từng có một thời tuổi trẻ như thế!

18-04-2018 01:24:00

Mỗi chúng ta khi còn có thể, hãy tận hưởng những phút giây ấm áp bên gia đình. Hãy bớt đi một vài cuộc vui bên bạn bè để về nhà ăn bữa cơm mẹ nấu, hãy đặt chiếc điện thoại ra vài phút để ngồi bên cha lắng nghe những tâm sự của cuộc đời, bởi thế gian mọi sự vô thường, chỉ có tình thân là bất biến và tình yêu thương của cha mẹ sẽ mãi luôn trường tồn…

17-04-2018 01:10:00

Tôi biết ở ngoài kia, thế giới bao la rộng lớn lắm, có rất những điều mới lạ, có rất nhiều vẻ đẹp tráng lệ làm say đắm chúng ta. Nhưng đối với tôi quê mẹ luôn là nơi bao la rộng lớn hơn, là nơi tôi có trở về đó hàng trăm lần, hàng nghìn lần đi chăng nữa tôi cũng chưa cảm thấy đủ.

15-04-2018 01:30:00

Một người đàn ông yêu thực sự không bao giờ để con ngồi chăm chăm nhìn cái điện thoại tối thứ bảy chờ đợi; anh ta sẽ bằng mọi cách đến hoặc giải thích. Nhỡ hẹn một lần, hãy tin tưởng, cuộc sống luôn có tình huống bất ngờ. Nhỡ hẹn lần 2 hãy nghi ngờ, xâu chuỗi lại mọi việc tìm câu trả lời. Nhỡ hẹn lần 3. Giải tán! Con chỉ có một trái tim và một thời tuổi trẻ, đừng lãng phí!

13-04-2018 01:20:00

Ở thành phố này nhộn nhịp, hiện đại hơn nhiều so với nơi mình sinh ra là một cái xóm nhỏ với cánh đồng cùng không khí dễ chịu và con người sống tình cảm. Nhưng chốn phố thị này ta lại chẳng thấy dễ chịu, cuộc sống khó thở và thật cô đơn. Nhiều lần nằm nghĩ suy phải chăng mình là người quá nhạy cảm nên lúc nào cũng thấy mình đơn độc giữa hàng ngàn người này?

back to top
+