23-06-2017 01:22:00

Dòng người cứ đông đúc xô bồ mà lòng con lại trống trải vô cùng… Những lúc như thế, con chỉ muốn được trở về và sà vào lòng mẹ thôi để lại được mẹ xoa xoa đầu như lúc con còn bé và để quên hết những bộn bề ngoài kia. Cuộc sống này nhiều toan tính và lo lắng quá. Con mệt mỏi lắm rồi! Cho con về để kiếm tìm chút bình yên, mẹ nhé!

20-06-2017 01:12:00

Mẹ à, trong mắt con mẹ luôn là người phụ nữ đẹp nhất. Những vết da nhăn, vết chai sần trên đôi bàn tay cũng chẳng che lấp đi tình yêu nơi mẹ. Con muốn nói với mẹ rằng con yêu mẹ thật nhiều.

19-06-2017 01:05:00

Đi qua tuổi thơ, tôi để quên cái nón cũ mẹ trên mái đầu bạc hơi sương, không còn nhớ chiếc sào tre trong bàn tay gầy gò và sắp tụt mất hình ảnh mẹ ngồi trên then tre, kẹp con vào đôi chân khẳng khiu mà chèo đò. Chỉ còn yêu thương của mẹ từ những chuyến đò xưa…

18-06-2017 01:30:00

Chiều của những tháng ngày tuổi thơ, ta nhớ nhất là những buổi đi chăn bò. Ta vẫn không sao quên được cái bộ dạng của chính mình khi ấy: đầu tóc vàng hoe, khuôn mặt đen nhẻm vì nắng cháy.

17-06-2017 01:15:00

Cuộc đời qua lăng kính của một đứa con gái tuổi 20 như con còn quá nhiều ngây ngô và giản đơn và cũng thật nhiều màu sắc. Cuộc đời vốn có thật nhiều những bất ngờ, một cánh cửa khép lại, một cánh cửa mở ra, mỗi lần như thế đôi mắt con như cũng lại được rộng mở hơn, đọng lại nhiều nỗi niềm hơn.

16-06-2017 01:14:00

Những ngày này Sài Gòn cứ mưa như trút nước, mưa dai dẳng, mưa hoài không thôi, một cú điện thoại mẹ gọi đến, quê nhà cũng mưa và mẹ lo lắng không yên nên phải gọi. Mẹ vẫn ân cần như những ngày tôi còn bé.

15-06-2017 01:12:00

Những ngày hè tháng sáu, sau khi gặt xong thì vào mùa nước lên. Bố tôi và chú em họ vẫn hay đi rủ nhau đi mò tôm ở cửa cống cuốn. Những con tôm đồng ở đó rất to, mẩy, vỏ mỏng, rang với lá chanh ăn rất thơm. Những ngày đó, tôi thường ngồi trên cái ghế con tự xúc cơm ăn với tôm rang, muối lạc, nước canh rau muống và ngắm trăng lên sớm.

13-06-2017 01:05:00

Tất cả giờ đã là quá khứ khi các con ông đã lớn. Đến tận lúc này đây, ông vẫn rơi nước mắt khi nhớ đến các con, các cháu đang sống xa ông bà. Chúng nó có những ước mơ lớn lao phải đeo đuổi, bon chen nơi đô thị chứ không cam tâm với giản dị quê nhà. Ông không trách những hoài bão của các con, ông chỉ cảm thấy buồn trong tim người làm cha làm mẹ khi tuổi xế chiều.

11-06-2017 01:30:00

Những đứa trẻ bọn tôi ngày ấy chẳng dám mơ đến những thứ cao sang khác đâu, cái bình dị, cái quê ấy vẫn in hằng trong tâm trí dẫu giờ mỗi đứa đã mỗi hướng rẽ khác nhau trong đường đời. Để rồi giờ đây, sau những ánh đèn lấp lánh nơi thành thị xa hoa, tôi lại thèm quay trở về những tháng ngày rong rủi ấy, thèm cái mùi nhà quê đầy yêu thương, nơi những lo toan cuộc sống chưa len vào suy nghĩ của lũ trẽ. Nơi dại khờ làm nên tuổi thơ tôi.

10-06-2017 01:25:00

Đã bao lần, khi tâm hồn bận rộn rối ren với những tẹp nhẹp, những lộn xộn của vòng xoáy cuộc đời, đã bao lần ta muốn bỏ tất thảy chỉ để dừng lại, bắt xe về quê nhà, rồi đắm mình trong cái không khí ấy, không khí của quê nhà để thấy mình nhỏ bé như một đứa trẻ bị đi lạc trở về tìm lại gặp mẹ quê hương...

08-06-2017 01:09:00

Hình ảnh nội hì hụt đạp xe vẫn cứ như mới hôm qua đây thôi, nhưng nội ạ, nó đã vui đến bật khóc. Mua tập sách về rồi mới biết để có được tiền mua những thứ đó cho nó, nội đã phải trèo lên cây dừa, hái từng quả đem bán, nội cứ làm nó khóc hoài như vậy đó.

back to top