18-11-2017 01:10:00

Soeur khóc nức nở và hôn lên trán cậu, một nụ hôn ấm áp, đầy yêu thương. Jacob cảm thấy hơi kì lạ, đây là lần đầu tiên cậu được một người phụ nữ ngoài mẹ mình dành tình yêu thương như vậy.

12-11-2017 01:20:00

Con bắt đầu bối rối khi mọi người hỏi về bố. Con đi học một mình, tan học một mình, làm mọi thứ một mình để mẹ bớt đi một nỗi lo lắng. Con chăm em, tập nấu ăn, tự dọn dẹp nhà cửa. Một người như con trông thấy những gia đình tròn vẹn đầy đủ sẽ cảm thấy thật ghen tỵ, còn con chỉ cảm thấy mình có thể sống tốt mà không cần đến bố. Một năm, ba năm rồi sáu năm, con đã quen với việc ngôi nhà vắng bóng người đàn ông trụ cột.

10-11-2017 01:05:00

Bây giờ bước vào con đường khác mới hơn của một người lớn, tuổi 18, trăn trở sự nghiệp, con đã trưởng thành và biết phải làm gì trước cuộc sống. Tương lai đang ở trong tay con, chỉ có con mới có khả năng nắm bắt và định đoạt sự nghiệp của chính mình.

06-11-2017 16:16:15

Đêm qua, trong lúc chập chờn trong giấc ngủ ở tâm trạng “đón” bão, những hình ảnh về một tuổi thơ khi chứng kiến cảnh bão đổ bộ vào cứ thi nhau mà hiện hiện từng hình ảnh theo năm tháng một cách rõ ràng, chi tiết.

03-11-2017 01:10:00

Cha có thấy buồn không khi cha đã bỏ lỡ rất nhiều lần sinh nhật của con, chưa từng một lần đến lớp họ phụ huynh cho con, chưa từng chứng kiến những bước ngoặc đời con, chưa từng la mắng dạy dỗ con. Và con chắc chắn một điều rồi cha cũng sẽ bỏ lỡ ngày trọng đại nhất đời con, ngày mà con tìm được người đàn ông của đời mình.

02-11-2017 01:44:56

Con khó chịu khi mẹ than thở dạo này kiếm tiền khó quá. Còn khó chịu khi con đòi mẹ mua hết thứ này đến thứ khác mà mẹ không cho rồi vờ quên. Còn khó chịu khi mẹ suốt ngày nhắc nhở phải học hành chăm chỉ. Còn khó chịu khi mẹ để ý con từng việc nhỏ nhất. Còn khó chịu khi mẹ cứ nhắc đi nhắc lại một việc mặc áo ấm vào, đi tất vào, học bài chưa,...

27-10-2017 01:10:00

Mẹ biết trái tim con đã tổn thương sau khi hôn nhân của bố mẹ con đổ vỡ, mẹ biết bù đắp khoảng trống đó trong con là không hề dễ. Ngày mẹ về sống cùng bố con, con nhìn mẹ với ánh mắt khó tả, như nhìn một kẻ vừa cướp đi từ con bao thứ quý giá. Ánh mắt con đầy thương tổn, mẹ quên sao được. Mẹ tủi thân và thấy mình bất lực, kém cỏi làm sao.

back to top